
Ba mẹ có bao giờ tự hỏi, con trẻ nhìn ngắm thế giới này như thế nào không?
Với một đứa trẻ, thế giới không bắt đầu từ những trang sách hay những lời giảng giải lý thuyết. Thế giới bắt đầu từ mùi thơm của một nhành hoa, từ cảm giác nhám - trơn khi đôi tay nhỏ bé chạm vào đồ vật, hay từ giai điệu trầm bổng của một tiếng đàn.
Trong ngôi nhà Montessori, Giác quan chính là "cánh cửa đầu tiên" mở lối cho trí tuệ.
Con không chỉ học, con đang "thấm thấu":
Đôi mắt con học cách phân định màu sắc, hình dạng và trật tự không gian để sau này dệt nên những vần thơ hay nét vẽ nghệ thuật.
Đôi tai con lắng nghe nhịp điệu của cuộc sống, đặt nền móng cho ngôn ngữ và âm nhạc sau này.
Đôi bàn tay – người thầy đầu tiên của trẻ – miệt mài cảm nhận nóng - lạnh, nặng - nhẹ để xây dựng những dấu ấn đầu tiên về sự vật.
Mỗi giáo cụ Giác quan không chỉ là một món đồ chơi, mà là một thực thể khoa học đầy tính thẩm mỹ, giúp con tự mình khám phá, tự mình sửa sai mà không cần lệ thuộc vào người lớn. Chính những trải nghiệm chuẩn xác ấy sẽ tạo nên một "kho dữ liệu" quý giá, nuôi dưỡng tình yêu với vẻ đẹp và trật tự của thế giới.
Trân trọng từng bước đi nhỏ bé của con, để từ những trải nghiệm cụ thể hôm nay, con vững vàng bước vào thế giới tư duy trừu tượng ngày mai.
Hãy cùng Trung tâm Đào tạo Montessori Việt Nam- MVEC lắng nghe và thấu hiểu "Tiếng nói" của trẻ thơ!
Bài viết khác: